Why should we hire you?


This is a question that took me three years to find the answer, a clear and definitive answer to what I was saying. A question that, in my opinion, is to prove that your future potential is greater than your current ability, with creative workers, this is even more important because it shows you how much you know yourself, how different you are from the other candidates and whether you have the new talent that every agency is hunting for.

The first time I answered this question (feeling like when you do not homework and the teacher call up your name on the board to recite it) three years ago, the second was last week. I recognize that not many employers view this as a mandatory question for newbies, perhaps they have some sympathy with the part of the youth who have struggled to find their ego before, that what do you really want? Maybe the problem comes from the fact that this is the question that is easy to get a stereotypical answer to a basic question and the hardest, hardest because it makes no sense when you promise to work harder and harder. The thing to compare is yourself, not anyone else. The approach is to always listen to yourself, what senior creatives called “your gut”, also “gracefully” aka “mission complete”.

And this is the original answer of Duyen with Mr. Paul Busschau – CD at Happiness Saigon when he asked: “Why should we hire you?”

Football is my second favorite topic, after the advertisement. Football culture with Vietnamese is a very passionate thing. Maybe, we can find some great ideas from this.

 In addition, I’m also a fellow cinephile and I believe cinematic language is one of the most important tools in advertising. If the idea is something very new, cinematic language can help clients feel less risky.

 Finally, I think things like art or creativity should be for everyone without distinction, and that’s why inspirational messages will be creating beautiful action, with great Ad.

Sáng tạo khỏe sáng tạo ngoan


Hôm gặp chị Zennie Trang Nguyen ở WORK Saigon, chị bảo những bạn creative thật sự là những bạn “luôn – liền – tù tì – liên tục” đưa ra các ý tưởng cho đến khi thật sự ra đáp án, đó là những người chị hết lòng chiều chuộng vì chị biết họ rất quý giá. Nghe thì giản đơn, nhưng để đẻ ý tưởng cho đủ thứ brands trên trời dưới đất trong một tuần thì đến lúc bắt tay vào làm mới thấy nó điên rồ tới mức nào, rồi thì thất tình – trật lô – facebook bị đứa nào block – mình khùng gặp đứa đi xe còn khùng hơn mới thấy sự tập trung cà não liến thoánh nó khó nhai tới mức nào, dù vẫn biết “tập trung” cũng là một loại kỹ năng trui rèn mà thành.

Tình huống huyền thoại: “Sáng mai có những ý tưởng tốt hơn nhé!” Chẳng có vấn đề gì nếu không phải bạn nghe câu nói ấy từ CD lúc 20 giờ 30 phút, chuyện bình thường ở Agency. Không những phải sáng tạo ngoan theo brief, bám sát sản phẩm, sáng tạo khỏe mặc kệ những kẻ sát ý tưởng mà còn phải biết giữ lửa nghề, để tránh một ngày đau đớn nhận ra sáng tạo không còn là niềm vui. Sự đảo thải khốc liệt trong ngành quảng cáo không chỉ đến từ chuyện năng lực mà còn đến cả áp lực phải luôn làm mới mình, khó vào dễ ra, và hơn hết có thể sau vài năm những người creative ấy nhận ra lượng chất xám mình bị ngành này ngốn liên tục liệu có đáng? Khi mà tình yêu đã chuyển sang giai đoạn hết mù quáng…

Thấy mình sáng tạo chưa đủ khỏe và chưa đủ ngoan, gắng mài não hơn nữa, mọi chuyện chỉ vừa bắt đầu, cố lên cố learn.

Trải nghiệm cá nhân trong hành trình kể chuyện


Là người đã đến bao nơi chưa chắc đi nhiều hơn một kẻ ở yên quanh năm trong câu chuyện của Phan An. Là Dalida từ bỏ người đàn ông này đến người đàn ông khác nhưng hát về cuộc tình nào cũng luôn thắm thiết, hay như Tuấn Ngọc với cuộc sống êm đềm bên bạn đời Thái Thảo vẫn khiến người nghe thổn thức về những nỗi đau có thể anh chưa bao giờ trải qua nhưng thấu hiểu lạ kỳ. Là Vũ Trọng Phụng tiết kiệm từng đồng cho gia đình lẫn chắt chiu cho hôn sự chính mình, vừa viết vừa chửi: “Sao mình lại khổ thế này, phải viết mới có tiền sinh sống”, có thể viết nên “Số đỏ” sặc mùi dâm dục lại cờ bạc ăn chơi.

Liệu có cần ngầu đời để làm nên những điều chất ngất?

Thật ra, nếu chỉ xét trên khía cạnh storytelling trong quảng cáo thì không cần đội creative phải thấu lẽ đời sâu sắc hay có những trải nghiệm hùng hồn, ngay cả “cuộc sống” cũng là khái niệm hữu hạn trong thế giới quan mỗi người. Vào ngành một thời gian, bạn nhận ra mình cần gì đó tươi mới F5 bản thân, cái lúc chưng hửng khi hiểu rằng sáng tạo tồn tại công thức, công thức này đến từ cái khung của mỗi nhãn hàng và áp lực deadline phải có gì đó gửi đi. Công thức có ở Deck of Brilliance nếu bạn thắc mắc, tôi thích câu đề tựa: Idea generation tools creative professtionals. Tất nhiên phải cọ xát, cọ xát và cọ xát thêm nhiều lần mới từ hiểu chuyển hóa thành xài được, như “Before you can work smart, please work hard” – Một tút của Soianchay hiện về.

– Mỗi năm Tết về lại đoàn viên, dự định là thế rồi thì lý do lý trấu xảy ra, nhạc nẫu ruột và tèn ten surprise!!! Nếu xuân này con không về thì con cũng để lại câu gì đó deep lắm cho khán giả xem đài, không quên sản phẩm cạnh nụ cười đâu nha.

– Hè rồi kìa mấy mẹ, giờ mình party hồ bơi hay chơi lớn ra luôn Vũng Tàu? Bikini quẩy EDM đùng đùng, thêm nhan sắc KOLs cho tụi nhỏ nó ưa ha, đông người nóng quá hả? Ăn cái này đi, thoa đỡ đây nè, cho mượn xài ké chứ hổng lấy tiền, dưng mà khi khen nhớ mặt sung sướng dùm.

Theo anh Nguyễn Nam Trung – Founder của StormEye Creative Comunication, cho đến nay tại thị trường Việt Nam vẫn không có ai viết copy qua được cái tên Phạm Ngọc Hưng. Phạm Ngọc Hưng khởi nghiệp tại Bates – công ty quảng cáo nước ngoài đầu tiên tại Việt Nam lúc đó (tiền thân của Bates CHI Vietnam), năm 1999 thì về đầu quân cho StormEye với vị trị Creative Director, 7 năm tuổi nghề của anh Hưng cũng là 7 năm quảng cáo nước nhà thành hình từ buổi sơ khai với những thành tựu đầu tiên mà tiêu biểu là “Sài Gòn Lùn” – kiệt tác chạm sâu vào cái tôi người Việt Nam. Phạm Ngọc Hưng chính là trường hợp điển hình cho thấy tầm quan trọng của yếu tố văn hóa trong việc phát triển thị trường địa phương tại các tập đoàn đa quốc gia, rằng “Không ai hiểu người Việt bằng người Việt”, đó là trải nghiệm các bạn creative Tây dù ở Việt Nam lâu năm vẫn không có được nên các bạn ta hãy mạnh mẽ. Nếu thắc mắc Trương Tiếp Trương được nhắc đến nhiều hơn thì vì anh Trương làm tại Leo Burnett thời điểm đó, còn StormEye tan rã năm 2011 và giờ chỉ còn cái tên cho người cũ hoài niệm. Bia Saigon Sabeco đến nay vẫn lẫn quẩn không bứt lên được cũng một phần vì chết với cái định vị “Sài Gòn Lùn” do StormEye những năm 2000 gầy dựng và chỉ StormEye mới biết làm gì tiếp theo. Không nhiều người biết chuyện trước khi Trần Bảo Minh đến Vinamilk rồi trở thành “Phù thủy Marketing”, Phạm Ngọc Hưng mới là người đầu tiên đặt nền móng cho việc đổ tiền vào Marketing một cách bài bản và chuyên nghiệp tại đây, trước đó là dấu ấn của anh trong hành trình xử lý khủng hoảng thuộc hàng kinh điển của truyền thông Việt Nam: Bảy ngày giông bão ở Nutifood.

Ảnh: Làm bạn với hình, làm tình với chữ

Ý tưởng đến từ bất kì đâu và không khâu nào quan trọng bằng thực thi, lý thuyết là thế nhưng bạn trông đợi điều gì mới mẻ khi cả ngày cắm mặt ở văn phòng? Digital đem đến một thời đại toàn deadline cho dân creative khi mạng xã hội luôn đói trends mỗi ngày. Tận dụng các cuộc brainstorm hết mức vì đó là cách các câu chuyện không-phải-của-mình được kể, hãy tận dụng để sau 7h tối không cần lang thang ngõ hẻm hỏi insight người lạ, trừ phi bạn tài năng đến độ đẻ ngàn ideas không cần thụ. Cảm thấy một mình sướng hơn tức là teamwork cùng đồng đội chưa hiệu quả, học cách dẫn dắt cuộc brainstorm có hệ thống tại đâyvà đây.

Before you can work smart, please work hard

Làm đi, đừng chờ


Từ chiến dịch Sandy Hook Promoise:

“Evan” là thành quả sáng tạo của cặp Martins Zelcs (Art) & Bryan Stokely (Copy). Câu chuyện lãng mạn gà bông kia không phải làm nền mà là nhấn mạnh sự tương phản của đời sống học đường bao gồm yên bình và bạo lực, thứ nuôi dưỡng mầm mống bạo lực chính là “không quan tâm”, và vì đa số chỉ đế ý đến những chuyện học sinh dễ thương, Christo4k47 vừa chịu đựng những bắt nạt không ai quan tâm vừa âm thầm nghiên cứu súng rồi biến cả trường học thành nạn nhân của cậu. Dù sao thì cái trò mặt bàn ấy làm tôi nhớ đến kỉ niệm ở lớp luyện thi vào lớp 10, đại để cũng là những cuộc trò chuyện chằng chịt từ chào hỏi đến đào sâu hết cả mặt bàn ở lớp học thêm mà không biêt người ngồi cũng chỗ với mình mặt mũi ra sao (bây giờ nghĩ lại bạn đó là con trai chắc… thốn!) Ắt hẳn có không ít trò lãng mạn mặt bàn trên toàn giới học sinh địa cầu.

Thế đấy, có những thứ bạn không làm thì người khác sẽ làm, bạn có thể không cần giao tiếp xã hội nhưng hãy là người giỏi giao lưu Ideas, thế giới đang phẳng đến mức đáng sợ, đặc biệt với những người sống bằng ý tưởng như chúng ta, chính vì thế lòng dũng cảm ngày càng quan trọng dù vẫn biết sáng tạo cần dấn thân để kể những câu chuyện chưa ai dám kể, chỉ là chưa ai dám kể thôi.

Lòng dũng cảm này cũng được anh Hồ Công Hoài Phương nhắn nhủ đến bất cứ ai muốn chiến đấu trong một ngành đòi hỏi não bộ hiếm khi nghĩ ngơi thật sự, ở đây.

Với việc này, cái tâm thế giữ sự ngạc nhiên cho điều ta biết sẽ xảy ra cần lắm lắm, một khi đã nhận thấy điều đó quan trọng vô cùng, để thực sự bắt tay vào làm.